Câu chuyện vừa hài vừa bi của những chú rể người dân tộc khiến người ta phải suy nghĩ nhiều về cái giá của sự nghèo khó.

Chú rể trong câu chuyện là Đặng Ton Chuổng, đang học lớp 8 ở xã Yên Sơn (Hà Quảng, Cao Bằng). Chuổng là con út và là con trai duy nhất trong nhà 3 chị em. Năm cậu bé mới hơn 10 tuổi, có hôm bố gọi Chuổng lại bảo rằng cậu phải lấy vợ vì bố bị bệnh không làm việc nặng được, lấy vợ về để gia đình có người làm việc.

Vì Chuổng lấy vợ chứ không phải đi ở rể nên thủ tục khá tốn kém, bố mẹ phải nộp 10 triệu tiền mặt, 6 con lợn tạ và 50 lít đồ uống phục vụ cho bữa tiệc cưới. Lúc cưới là năm 2017, em mới 11 tuổi, vợ em tên là Đặng Mùi Kiều 16 tuổi, vợ em chỉ học hết lớp 5 là nghỉ.

Chuổng tới lớp thông báo với cô giáo rằng : “Cô ơi em sắp lấy vợ”.
Trong khi lễ cưới còn đang tiến hàng, Chuổng đã ăn no và đi nghỉ trước từ bao giờ. Khi được hỏi lấy vợ đã biết yêu hay thích chưa? Chuổng hồn nhiên trả lời: “Bình thường thôi, cháu chưa thích”. Cậu bé chỉ khoảng 30kg ngày đó thì quả thực chẳng biết thích là gì thật.

Kiều thì cười vui vẻ kể lại hồi còn học chung trường, vợ học lớp 5 còn chồng học lớp 3, gặp nhau vẫn là chị em nhưng không thân thiết gì thế mà giờ đã lấy nhau rồi. Em kể em phải lấy chồng vì nhà có 4 chị em, bố mẹ bảo phải lấy chồng thì em lấy thôi. “Khi đã lấy nhau rồi, có một lần chồng đi chợ dưới thị trấn mua cho cháu 1 cái khăn 30.000 đồng”.

Năm thứ 1, cô dâu chú rể chia giường ngủ, về sau bố mẹ nhắc vài lần Chuổng mới sang ngủ chung với vợ, dù lúc đó em chưa hề dậy thì. Ngủ chung nửa năm thì hai người “ngủ” thật. Năm 2019, Kiều sinh một đứa con gái đặt tên là Đặng Mùi Khe (con gái theo họ mẹ).

By admin

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *